Cao Cổn vốn là đại danh sĩ vang danh thiên hạ, thân phận võ đạo đại tông sư ngược lại chỉ xếp thứ yếu. Thiên Hậu chỉ định người này làm thầy cho con trai ruột, đương nhiên là mang kỳ vọng mong con hóa rồng.
Vương Trùng không rõ vị ân sư này rốt cuộc đã dạy cho mình những gì, nhưng điều đó không có nghĩa là hắn không biết tôn sư trọng đạo. Một người thầy mang danh đại danh sĩ thế này quả thực là của hiếm. Dù hắn cảm thấy Cao Cổn phần nhiều sẽ chẳng mắc mưu dụ dỗ của mình, nhưng chưa thử sao biết chắc là không được? Cho dù không được, ngộ nhỡ lại bòn mót được chút gì đó thì sao?
Hôm đó hắn mở tiệc lớn, chỉ có hai thầy trò, mọi việc tới lui do một tay Ngọc Tảo quán xuyến thu xếp, tuyệt đối không để người thứ tư lại gần.
Cao Cổn cũng lười khách sáo, liên tục gặng hỏi hắn làm thế nào đánh bại Dược Cát La thị·Diệp Hổ? Làm sao đẩy lui hai ngàn kỵ binh kia? Đối phó với liên quân các bộ thế nào? Công chiếm Bá Châu ra sao?




